CẦU BÌNH AN CHO
NĂM MỚI
Sưu tầm
Năm hết tết đến, ai
trong chúng ta mà lại chẳng cảm thấy một chút gì náo nức : trẻ em
thì mong đợi những bộ quần áo mới và những đồng tiền lì xì mừng
tuổi, người lớn thì tính sổ công việc làm ăn trong năm qua và hoạch
định chương trình cho thời gian sắp tới. Mọi người đều tạm gác những
âu lo thường ngày để thăm viếng, để gặp gỡ và chúc mừng nhau một năm
mới nhiều may mắn và hạnh phúc.
Thế nhưng giờ đây, chúng
ta hãy bỏ qua những náo nức ấy để suy nghĩ một chút. Năm cũ đã trôi
qua như một giấc chiêm bao và năm mới lại trở về. Chúng ta sống thêm
một năm, nhưng cũng mất đi một năm trong dòng đời của chúng ta. Vậy
đâu là hướng đi, đâu là ý nghĩa, đâu là trọng tâm của cuộc đời, để
nhờ đó chúng ta sẽ đạt tới niềm hạnh phúc vĩnh cửu ?
Có lẽ chúng ta đã đánh
mất phần nào cái trọng tâm của cuộc đời. Trọng tâm ấy chính là Thiên
Chúa. Thực vậy, chúng ta từ bỏ Thiên Chúa để chạy theo những thần
tượng giả trá, do những đam mê, những ước vọng riêng tư của mình tạo
nên. Bởi đó, chúng ta bôn ba vất vưởng trên dòng thời gian, như
thuyền không lái, như ngựa không cương. Khi thì chúng ta tìm cái
này, lúc thì chúng ta kiếm cái kia. Vì thế, cuộc đời chúng ta chất
đầy như bồn chồn và lo lắng. Chúng ta lo sợ tương lai có nhiều bất
trắc, vì thế mới cầu chúc cho nhau được may mắn. Có người còn cẩn
thận kiêng cữ để khỏi rước cái xui vào nhà.
Tuy nhiên, những may mắn
và niềm hạnh phúc chúng ta cầu chúc cho nhau lại không treo trên
đỉnh cây nêu, cũng không nằm trong những tấm thiệp. Ngay cả những
lời cầu chúc chân thành và nồng hậu nhất cũng không phải là những vị
sứ giả mang lại hạnh phúc.
Thực vậy, hạnh phúc
không do những tiện nghi vật chất đem đến, vì những tiện nghi này
nay còn mai mất. Hạnh phúc không do bản thân chúng ta gầy dựng nên,
vì bản thân chúng ta vốn đã chìm ngập trong khổ đau và nghèo túng.
Hạnh phúc ấy cũng không do người khác tạo thành vì người khác không
có đủ quyền năng và tình thương để thực hiện những mộng ước của họ
và của chúng ta.
Như thế, chúng ta nhận
ra rằng chỉ mình Chúa mới là Đấng có thể đem lại hạnh phúc cho
chúng ta mà thôi. Chỉ mình Chúa mới là Đấng có thể thực hiện được
những lời mừng chúc của chúng ta mà thôi. Thực vậy, thánh Augustinô
đã nói : - Linh hồn tôi chỉ được nghỉ yên khi nó nằm gọn trong
lòng bàn tay của Chúa.
Bao lâu chúng ta còn
chạy theo những ảo ảnh của đam mê và dục vọng, thì bấy lâu cuộc đời
chúng ta vẫn còn vất vưởng và xao xuyến. Khát vọng như một thứ rượu
nồng, càng uống lại càng khát. Chúng ta sẽ đi từ khát vọng này đến
khát vọng khác và chẳng bao giờ được no thỏa.
Niềm hạnh phúc đích thực
chính là sự bình an trong tâm hồn. Và sự bình an này chỉ có được khi
chúng ta đã ở trong tình thương của Chúa, khi chúng ta đã hòa giải
với Ngài. Vì thế, Thiên Chúa phải là trọng tâm của cuộc đời chúng
ta, phải là cùng đích của mọi vệc chúng ta làm. Trái đất xoay quanh
mặt trời thế nào, thì mọi tư tưởng, mọi lời nói và mọi việc làm của
chúng ta cũng phải xoay quanh Thiên Chúa như vậy. Có nghĩa là suốt
dọc cuộc đời, chúng ta phải bước đi trong quĩ đạo của Thiên Chúa.
Ngài là Đấng nhân từ và
hay thương xót. Sống trong Ngài, chúng ta sẽ không còn lo âu và sợ
hãi, như một câu danh ngôn đã bảo : Có Chúa thì màng nhện cũng sẽ
trở nên tường thành, còn không có Chúa, thì tường thành cũng chỉ là
màng nhện mà thôi.
Dưới mắt Ngài, không có
gì là may mắn hay xui xẻo. Những điều chúng ta gọi là hên hay xui,
thực ra chỉ là hai tên gọi của cùng một thực tại, đó là tình yêu của
Chúa. Hay nói một cách khác : Tất cả đều là hồng ân của Ngài.
Hướng đi và ý nghĩa,
trọng tâm và hạnh phúc của cuộc đời chúng ta là chính Thiên Chúa.
Bởi vì Ngài là ơn cứu độ, là tình yêu, là sức sống của chúng ta. Ý
thức được như vậy, nên các thánh bao giờ cũng bắt đầu công việc bằng
thái độ cầu nguyện, kêu xin Chúa.
Một ngày sống được khởi
đầu như thế, chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn nhiều so với khi chúng ta
bắt đầu bằng một điếu thuốc lá, bằng một ly rượu mạnh hay bằng cách
lo lắng đưa mắt nhìn lên tờ lịch và nghĩ ngay đến những món nợ phải
trả, những công việc phải làm hay những vui thú phải kiếm.
Giả như trong đêm giao
thừa, khi chuông đồng hồ vừa đổ mười hai tiếng cuối cùng của năm cũ,
mọi người chúng ta hãy tuyệt đối yên lặng trong giây lát, rồi sau đó
mới mở tiệc và mừng chúc nhau. Trong khoảng khắc thinh lặng này,
chúng ta sẽ nhận ra đâu là mục đích, đâu là hướng đi chúng ta cần
phải thực hiện và theo đuổi cho năm mới, cũng như cho suốt cả cuộc
đời chúng ta.
Chính trong ý nghĩa ấy,
tôi xin thành thực cầu chúc cho mỗi người một năm mới ngập tràn hạnh
phúc trong tình yêu thương của Chúa.